• This is Slide 1 Title

    This is slide 1 description. Go to Edit HTML and replace these sentences with your own words.

  • This is Slide 2 Title

    This is slide 2 description. Go to Edit HTML and replace these sentences with your own words.

  • This is Slide 3 Title

    This is slide 3 description. Go to Edit HTML and replace these sentences with your own words.

Showing posts with label doc-sach. Show all posts
Showing posts with label doc-sach. Show all posts

Sunday, February 13, 2022

Người đua diều

Đua diều là một nét văn hóa đặc sắc của đất nước Afghanistan. Hình ảnh cánh diều tượng trưng cho hòa bình và ước mơ tuổi thơ. Lấy bối cảnh chiến tranh. xung đột, ly tán của những năm 80-90 thế kỷ trước, "Người đua diều" là một tiểu thuyết rất chân thực và xúc động về chủ đề tình cảm gia đình.



Nhân vật chính của câu chuyện là Amir, xuất thân gia đình giàu có nhưng có những nỗi bất hạnh riêng. Cậu mất mẹ từ khi mới lọt lòng. Là một người nhạy cảm, sống nội tâm, cậu tự ti trước cái bóng quá lớn của người bố vĩ đại, cậu mặc cảm với lỗi lầm thời thơ ấu. Thật may cuộc đời cậu ngoài người cha Baba có những "người bạn" chân thành: chú Rahim, người bạn "chung một bầu sữa" Hassan, sau này có người vợ Soraya. Trong đó Hassan khiến mình xúc động nhất bởi sự trung thành của cậu dành cho Amir. Ở khía cạnh này, không quá khi so sánh với sự trung thành của loài chó với chủ, sẵn sàng vì chủ mà quên bản thân mình. Hassan trung thành tuyệt đối và có phần mù quáng, điều đó khiến cuộc đời cậu trở thành bi kịch.


Tình cảm gia đình là thiêng liêng. Bằng ngòi bút tài tình của mình, tác giả đã mô tả rất sống động, chân thực về các mối quan hệ giữa cha mẹ và con cái. Dù có lúc này, lúc kia nhưng sợi dây máu mủ không gì có thể dứt được, nó là bất tử. Trong ngày Amir tốt nghiệp, ông Baba buột miệng "ước gì Hassan có mặt ở đây". Vẻ mặt thanh thản của ông Baba, bố của Amir và bà Sasa, mẹ của Hassan khi qua đời có được vì sợi dây máu mủ được hàn gắn.

 

"Người đua diều" là một câu chuyện không có hậu. Người tốt chịu nhiều cay đắng, khổ cực cho đến lúc ra đi. Nguyên nhân chính là do bối cảnh của câu chuyện, chiến tranh gây nên những bi kịch, bạo lực, mất mát, ly tán và nghèo đói. 

Cũng như nhiều cuốn tiểu thuyết khác, Người đua diều để lại nhiều chiêm nghiệm cho người đọc. Cá nhân mình cảm thấy yêu quý cuộc đời hơn, yêu thương gia đình nhỏ của mình nhiều hơn.     


 

Friday, October 1, 2021

Cảm nghĩ về "Bá tước Monte Cristo"

Lại thêm một tác phẩm xuất sắc nữa của văn học Pháp. Đó là cảm nghĩ của mình sau khi đọc xong cuốn "Bá tước Monte Cristo". Trước đó mình đã đọc "Không gia đình", "Nhà thờ Đức Bà Paris", "Những người khốn khổ",....Tất cả đều tuyệt hay.



Nội dung tác phẩm xoay quanh nhân vật chính là chàng thủy thủ Edmond Dantes, sau này là Bá tước Mon te Cristo sau cuộc hành trình trở về từ cõi chết. Edmond Dantes bị hãm hại, bị giam vào ngục tối cho tới chết. Nhờ ý chí kiên cường và sự trợ giúp của số phận, chàng thủy thủ đã vượt ngục thành công, tìm được kho báu và trở thành Bá tước Monte Cristo. Từ đây về sau là quá trình trả thù những kẻ đã hãm hại và sự đền ơn đối với những ân nhân của chàng.

Đây là câu chuyện có kết cấu rất chặt chẽ, logic. Diễn biến nhanh tạo nên sự kịch tính, hấp dẫn, khiến người đọc khó rời mắt khỏi cuốn sách trước khi kết thúc. Cái kết của câu chuyện đem lại sự thỏa mãn cho người đọc khi người tốt được đền đáp và kẻ xấu phải trả giá.

"Không có cả hạnh phúc lẫn bất hạnh trên cuộc đời này, chỉ có sự so sánh tình trạng này với tình trạng khác, thế thôi. Phải đã từng muốn chết, Maximilien ạ, mới biết rằng sống là tốt đẹp biết bao". Câu nói của Bá tước Monte Cristo rất hay, khiến mình phải ghi chú lại. Ngày hôm kia, khi đang đọc cuốn sách này, mình nhận được tin một người mình quen đã tự kết liễu cuộc sống của mình. Chuyện thương tâm này càng khiến mình cảm nhận sâu sắc hơn câu nói trên của Bá tước Monte Cristo.

Friday, February 26, 2021

Hai số phận

"Hai số phận" có lẽ là cuốn tiểu thuyết hay nhất mình từng đọc từ trước đến nay. Nội dung của nó quá cuốn hút, ngay cả với một người lười đọc sách như mình. Cuốn sách gấp lại và để lại ấn tượng hết sức sâu sắc đối với mình: "Wow, sao người ta lại có thể viết được một cuốn sách hấp dẫn như vậy nhỉ?" 


Tiểu thuyết "Hai số phận"

Nội dung của cuốn sách viết về cuộc đời của hai nhân vật sinh cùng ngày cùng tháng nhưng ở hai hoàn cảnh khác nhau một trời một vực. Wiliam Kane sinh ra tại Mỹ trong nhung lụa, giàu có còn Abel Rosnovski sinh ra tại Ba Lan, xuất phát điểm cực kỳ nghèo hèn. Hai con người ở hai thế giới đối lập, tưởng như chẳng liên quan gì đến nhau mà số phận đưa đẩy lại ảnh hưởng đến số phận của nhau sau này. 


Abel Rosnovski có nghị lực phi thường và là điển hình của tấm gương vượt khó vươn lên. Bản năng của một con báo săn mồi cộng với những may mắn bất ngờ giúp Abel Rosnovski trở thành ông lớn trong lĩnh vực khách sạn. Wiliam Kane là điển hình của tấm gương "vượt sướng". Xuất phát điểm cao không khiến anh tự mãn mà ngược lại, là bàn đạp để anh trở thành một chuyên gia tài chính, ngân hàng hàng đầu. Bằng những con đường khác nhau, cả Abel Rosnovski và Wiliam Kane đều thành công và giàu có từ rất sớm. Chuyện chẳng có gì đáng nói nếu như không có bi kịch phá sản dẫn tới cái chết của ân nhân, người bạn lớn thân thiết của Abel. Abel cho rằng nguyên nhân đến từ Wiliam Kane, mối thù bắt đầu từ đây và là nguồn cơn bi kịch của cả hai nhân vật chính sau này.


Khác với đa số những cuốn tiểu thuyết lê thê, dài dòng khác, "Hai số phận" có diễn biến khá nhanh. Nó khiến người đọc phải chăm chú bởi vì từng dòng, từng chữ trong cuốn sách này đều rất giá trị. Bỏ qua bất cứ chi tiết nào cũng thật đáng tiếc. Tác giả có lỗi dẫn chuyện rất tài tình. Những nút thắt liên tục xuất hiện rồi lại được cởi ra vô cùng tài tình sau khi đã đưa độc giả đến với cao trào của sự hồi hộp.


Cá nhân mình thích nhất đoạn Wiliam Kane đấu trí Ban Giám đốc ngân hàng Lester để giành được vị trí Chủ tịch. Với lợi thế của chính nghĩa, bằng sự bản lĩnh, chủ động và kỹ năng thuyết trình tuyệt vời, Wiliam Kane hoàn toàn áp đảo đối thủ để giành được vị trí xứng đáng. Mình nghĩ Wiliam Kane xứng đáng nhận được cảm tình của 100% độc giả. Chỉ có một điều khó hiểu về quyết định giữ bí mật việc giúp đỡ Abel Rosnovski ngày xưa. Mình nghĩ đó là dụng ý của tác giả để cho độc giả sửng sốt bất ngờ và để tạo chất liệu cho những cuộc rượt đuổi kịch tính giữa hai cá tính lớn.


Như một bộ phim bộ phim tua nhanh, cuộc đời của các nhân vật hiện ra sống động và rất nhanh chóng từ lúc còn sung sức cho đến lúc cuối đời. Người tốt hay kẻ đểu, người xấu hay người xinh đến cuối cùng cũng đều ra đi với hai bàn tay trắng. Cuốn truyện gấp lại, chắc nhiều bạn cũng có cảm xúc ngẩn ngơ như mình: "Ơ, cuộc sống hóa ra thật ngắn ngủi".    

Monday, January 4, 2021

Không gia đình

"Không gia đình" là cuốn tiểu thuyết rất nổi tiếng của nhà văn Pháp Hector Malot viết. Mình nghe tên tác phẩm này từ lâu lắm rồi nhưng gần đây mới đọc. Chả hiểu sao đến cái tuổi này lại lười đọc quá, cứ phải lên gân mãi. Thật may là cuốn sách này rất hay và cuốn hút. Mình đọc một lèo từ đầu đến cuối.


Nội dung chính của cuốn sách là hành trình tìm gia đình của cậu bé Remi, một cậu bé dễ thương, thông minh và tình cảm. Do những toan tính của người lớn mà cậu bé bị lạc gia đình của mình từ lúc mới sinh ra. Số phận đưa cậu trở thành con nuôi của mẹ Barberin. Hai mẹ con sống êm đềm, hạnh phúc cho đến lúc ông bố nuôi đi làm nơi xa trở về. Remi bị bán cho gánh xiếc rong. Cuộc sống lưu lạc nay đây, mai đó của Remi bắt đầu từ đây. Rất nhiều biến cố xảy ra, có cả những tình huống hiểm nguy ngặt nghèo tưởng như không thể vượt qua nổi. Trong hành trình của mình, Remi phải đối diện với đói rét, chia ly, tương lai bất định nhưng cũng gặp được những người bạn tốt mà cậu coi đó là gia đình. Có nhiều "gia đình" nhưng gia đình thật sự của mình thì Remi lại không biết ở đâu. Đấy là bi kịch lớn nhất của Remi trong suốt hành trình của mình. 

"Không gia đình" của Hector Malot
"Không gia đình" của Hector Malot

Dưới ngòi bút tài tình của tác giả, cuộc phiêu lưu của Remi hiện ra hết sức kịch tính, hấp dẫn nhưng lại rất xúc động. Điều này khiến cho độc giả ấn tượng sâu sắc về cuốn tiểu thuyết này. Mỗi người chắc sẽ có những đánh giá riêng, có những tình tiết mà mình cho là tâm đắc. Với mình, lúc Remi bị bán cho ông già gánh xiếc khiến mình xúc động nhất. Thật đáng thương cho cậu bé hồn nhiên phải rời xa vòng tay yêu thương của người mẹ từ quá sớm. Hơn nữa, việc cậu bé bị bán trộm khiến người mẹ không biết tung tích con mình ở đâu khiến cho người đọc bị ám ảnh.


Hình ảnh đẹp nhất trong câu chuyện này với mình là hình ảnh Remi trở về mái nhà xưa với một con bò sữa. Con bò sữa là cả gia tài của Remi và mẹ Barbarin khi xưa, giúp cho hai mẹ con có một cuộc sống tạm đủ. Vì biến cố gia đình mà bà mẹ phải dứt ruột bán đi. Con bò sữa là món quà không thể nào tuyệt vời và lãng mạn hơn để cậu bé dành tặng cho người mẹ của mình sau nhiều năm xa cách. Remi quả thực là một cậu bé hết sức dễ thương, thông minh, nghị lực và tình cảm.


"Không gia đình" là một câu chuyện kết thúc có hậu giống như chuyện cổ tích. Người tốt gặp được chuyện lành và kẻ xấu phải trả giá. Remi đã tìm lại được gia đình thật sự của mình và sống hạnh phúc. Đây quả thực là một cuốn sách rất hay, phù hợp với mọi lứa tuổi. Trẻ em đọc cũng rất là phù hợp bởi vì nội dung trong sáng, lành mạnh và cốt truyện với thể loại phiêu lưu rất hấp dẫn.    

Monday, July 29, 2019

Nhà giả kim- Paulo Coelho

"Nhà giả kim" của tác giả Paulo Coelho nguyên bản được viết bằng tiếng Brazil, sau được được dịch ra nhiều thứ tiếng. Bản tiếng Việt được dịch giả Lê Chu Cầu dịch ra từ bản tiếng Đức. Tại Việt Nam, "Nhà giả kim" là một tác phẩm nổi tiếng thuộc thể loại sách tâm lý, được nhiều người xếp vào top các cuốn sách nhất định phải đọc trong cuộc đời.

Cuốn sách "Nhà giả kim"
Cuốn sách "Nhà giả kim"
"Nhà giả kim" là một câu chuyện kể về chuyến hành trình đi tìm kho báu của một chàng trai làm nghề chăn cừu có tên là Santiago. Hành trình của cậu bắt đầu từ vùng phía Nam Tây Ban Nha sang Kim tự tháp Ai Cập. Hành trình đó cậu phải đi qua biển Địa Trung Hải, sang châu Phi, vượt qua sa mạc.

Cậu thực hiện chuyến phiêu lưu theo sự mách bảo của những nhân vật bí ẩn có khả năng tiên tri và những năng lực đặc biệt khác. Những người này bao gồm bà lão du mục (người Zigeuner), ông già tự nhận là vua xứ Salem và đặc biệt là Nhà giả kim cậu gặp ở ốc đảo sa mạc.

Chuyến phiêu lưu của chàng trai chăn cừu là một câu chuyện hết sức hấp dẫn và kịch tính. Trong chuyến phiêu lưu ấy, chàng trai gặp phải những biến cố. Có lúc chàng bị lừa hết tiền bạc, bơ vơ giữa một nơi hoàn toàn xa lạ, bất đồng ngôn ngữ. Có lúc phải đối mặt với thiên nhiên khốc liệt, có lúc bị đánh đập, có lúc bị lưỡi dao lạnh lùng của kẻ thù kề vào cổ. Xong chàng trai vẫn vượt qua được, bởi vì chàng biết "lắng nghe tiếng nói của trái tim", biết gửi đi thông điệp vào vũ trụ để được vũ trụ đáp ứng. 

Tư tưởng trong cuốn sách này mình thấy có điểm giống với "Luật hấp dẫn", đại ý là Vũ trụ bị hấp dẫn bởi ý chí, nguyện vọng của con người và nó sẽ cung cấp cho con người những gì cần thiết để đạt được nguyện vọng. Tinh thần là như thế nhưng cách diễn đạt của tác giả thì vô cùng lãng mạn, bay bổng và giàu chất thơ. Trong đó cỏ cả câu chuyện về tình yêu với cô gái sa mạc, có cả cuộc nói chuyện của chàng chăn cừu với gió, với cát. Trí tưởng tượng của tác giả thật là đáng nể. Đọc "Nhà giả kim" người ta thấy ẩn chứa nhiều triết lý nhưng tuyệt nhiên không có những ngôn từ đao to búa lớn mà nó cứ nhẹ nhàng, nhẹ nhàng.

"Nhà giả kim" là một câu chuyện với kết thúc có hậu như trong chuyện cổ tích. Chàng chăn cừu Santiago tìm thấy kho báu sau khi đã kiên trì vượt qua những thử thách theo chỉ dẫn của vũ trụ và "lắng nghe tiếng nói trái tim". Câu chuyện kết thúc để lại nhiều suy ngẫm cho người đọc và có thể lưu lại được một vài câu tâm đắc trong đó. Cuốn sách này là một món quà cho những tâm hồn lãng mạn, tự do, ưa phiêu lưu. Nó cũng tiếp thêm động lực để nuôi dưỡng những giấc mơ.
  

Tuesday, July 16, 2019

Xứ Đông Dương- Hồi ký của Paul Doumer

"Xứ Đông Dương" là hồi ký của Paul Doumer, viết trong thời gian ông làm Toàn quyền Đông Dương từ năm 1897 đến năm1902. Đông Dương thời ấy gồm năm xứ là Bắc Kỳ, Trung Kỳ, Nam Kỳ, Ai Lao (Lào) và Cao Miên (Campuchia) với thủ đô là Hà Nội của chúng ta.

Hồi ký Xứ Đông Dương của Paul- Doumer
Hồi ký Xứ Đông Dương của Paul- Doumer


Toàn quyền thời đó là chức vụ nói theo ngôn ngữ của bà Tân vê lóc ngày nay là "siêu to khổng lồ". Toàn quyền đại diện cho Tổng thống Pháp (nước đô hộ) tại thuộc địa. Vì thế Toàn quyền mới là người có quyền lực cao nhất, chứ hồi đấy Vua, quan ở xứ này chả có vị gì. Nói như vậy để thấy vị thế và cái tầm bao quát của tác giả cuốn hồi ký này. Dù chỉ là một cuốn hồi ký của một cá nhân nhưng nó lại là một tư liệu quý. Nó có giá trị lịch sử, chính trị và văn hóa của ba nước Đông Dương giai đoạn cuối thế kỷ mười chín, đầu thế kỷ hai mươi.

Thời đấy người Việt Nam mình thế nào? Nước Việt Nam mình thời đó có gì, những gì người Pháp xây dựng còn gì cho đến ngày nay? Nghe đồn ông tác giả (Paul Doumer) này là một phượt thủ siêu hạng, không biết hành trình của ông tại xứ Đông Dương có gì thú vị? Sự tò mò khiến mình lựa chọn cuốn sách này, và nội dung của nó đã giải đáp cho mình phần nào.

1. Người Việt Nam mình ngày xưa

Người Việt Nam mình hồi đó cũng như bây giờ, bao gồm nhiều dân tộc. Trong đó đông nhất và là đại diện là người An nam (Kinh).Về người An Nam, cuốn hồi ký viết như thế này:

" Người An Nam chắc chắn là tộc người ưu trội so với các dân tộc xung quanh. Người Cao Miên, Ai Lao và Xiêm La đều không thể chống lại được họ. Không một quốc gia nào trong Đế quốc các xứ Ấn Độ có những phẩm chất như họ. Phải tới tận Nhật Bản mới có tộc người có phẩm chất của người An Nam và giống như người An Nam. Người An Nam và người Nhật Bản chắc chắn có mối quan hệ thân tộc từ xưa. Cả hai đều thông minh, cần cù và dũng cảm. Người lính An Nam là một người lính giỏi, có kỷ luật và dũng cảm. Họ cũng là những người lao động mẫu mực, những nông phu giỏi việc đồng áng, những người thợ lành nghề, những nghệ nhân khéo léo và thông minh. So với các dân tộc khác ở châu Á, trên tư cách người thợ và người lính, người An Nam vẫn xếp cao hơn một bậc. Đó là một quy luật chung mà tôi đã kiểm chứng trên khoảng hai mươi chủng tộc của nhân loại."

Người An Nam không có sức khỏe cơ bắp như người Hoa, vì thế việc tán đinh thép trên cầu Doumer (cầu Long Biên ngày nay), một công việc đòi hỏi sức khỏe ban đầu được giao cho người Hoa. Tuy nhiên sau đó công việc này được giao hết cho người An Nam do "họ tích cực và khéo léo đến mức tạo ra năng suất cao hơn". Những công nhân An Nam cũng được nhận xét là "bé nhỏ can đảm", "không sợ hãi, không phản đối" khi làm những công việc mạo hiểm trong quá trình thi công cầu Doumer.

Phố Cổ Hà Nội xưa là nơi tập trung nhiều làng nghề thủ công. Các thợ thủ công Bắc Kỳ được nhận xét "làm việc chăm chỉ và thuần thục. Họ thành công một cách đáng ngưỡng mộ trong các công việc đòi hỏi tỉ mỉ và tinh xảo. Họ có khiếu thẩm mỹ, và một số người trong bọn họ là những nghệ nhân thực sự".

Đó là những nhận xét chung về người An Nam, chủ yếu qua đánh giá về những người lính và người thợ. Còn đối với tầng lớp vua quan, tác giả cũng thường dành cho họ những sự kính trọng nhất định. Ví dụ, viết về vua Thành Thái, Paul Doumer nhận xét nhà vua là một thanh niên trẻ tuổi, thông minh, không chịu ép mình vào khuôn phép và "luôn nhìn thẳng".

2. Việt Nam ta thời ấy có gì

Ngoại trừ Trung Kỳ được ví như "chiếc đòn gánh khô cằn" thì Nam Kỳ và Bắc Kỳ được ví là "hai thúng gạo" treo ở hai đầu đòn gánh. Xứ An Nam được đánh giá là giàu tài nguyên và được thiên nhiên ưu đãi.

Nam Kỳ đặc biệt trù phú và giàu có. Người nông dân ở xứ này không cần phải quá vất vả để có một cuộc sống no đủ. Nam Kỳ có hai "thành phố" lớn là Sài Gòn và Chợ Lớn. Sài Gòn là trung tâm hành chính của Nam Kỳ và là "thành phố duyên dáng nhất vùng Viễn Đông". Chợ Lớn là trung tâm buôn bán sầm uất và là chợ lúa gạo lớn của Nam Kỳ. "Chợ Lớn là một thành phố sạch sẽ, nề nếp, mọi thứ như ở châu Âu, mặc dù có một số đường phố giống kiểu phương Đông, người đông như kiến. Người Pháp cho tới nay cũng chỉ đạt được kết quả như vậy."

Trong những trang viết của mình, Paul Doumer đã không giấu nổi sự ngạc nhiên dành cho sự phát triển của Sài Gòn, Chợ Lớn thời ấy. Khác với Bắc Kỳ, ở Nam Kỳ dấu ấn của người Hoa đối với sự phồn vinh của nơi này là hết sức đậm nét. Đặc biệt ở Chợ Lớn, "hầu hết các thương nhân, người bán lẻ, người bán hàng rong đều là người Hoa". 

Ở Trung Kỳ có kinh đô Huế là nơi diễn ra các hoạt động của triều đình phong kiến. Giai đoạn này là thời kỳ trị vì của vua Thành Thái. Kinh thành Huế dù bị tàn phá bởi cuộc đổ bộ của người Pháp năm 1958 xong vẫn giữ được những công trình tiêu biểu và gây ấn tượng mạnh mẽ với Paul Doumer trong lần đầu tới đây:

"Khung cảnh nơi này thật tuyệt diệu, đẹp đẽ và oai nghiêm đến từng chi tiết. Nó cổ xưa hết mức, hoành tráng, vàng son, nhưng in dấu thời gian, tất thảy những gì đem lại cho người ta ấn tượng về sự tôn quý hơn là về sức mạnh, về tính tượng trưng hơn là hành động". 

Huế cho đến ngày nay vẫn vậy, vẫn nổi bật với Hoàng thành, với những đền đài, lăng tẩm, với sông Hương, núi Ngự. Nhưng thời của Paul Doumer, khi mới đến, sông Hương kém phần thơ mộng khi chưa có cầu Trường Tiền. Sau này cầu mới được ông cho xây dựng.


Cầu Long Biên xưa
Cầu Long Biên xưa


Ngoài cầu Trường Tiền, Paul Doumer còn cho xây dựng cầu Long Biên (hồi đó có tên Doumer) ở Hà Nội, cầu Bình Lợi ở Sài Gòn và nhiều cây cầu khác. Thật thú vị, cầu Việt Trì quê mình cũng được xây dựng thời gian này. Một cây cầu đẹp nhưng thật đáng tiếc đã bị đánh sập trong thời gian chiến tranh sau đó.


Cầu Việt Trì xưa đẹp mê hồn
Cầu Việt Trì xưa đẹp mê hồn

Qua những trang sách của Paul Doumer thì thấy Trung kỳ hồi đó ngoại trừ Huế ra, còn lại rất nghèo nàn về cơ sở vật chất. Đà Nẵng thì "hiện ra thật nghèo nàn với một hiện thực đáng buồn. Có ba hoặc bốn tòa nhà công, khoảng 12 ngôi nhà phong cách châu Âu, một ngôi làng đặc trưng miền Trung với những túp lều. Tất cả như những dấu chấm trên cát biển bao la. Thành phố buồn. Không đường, không cây, không vườn, không bến sông. Chỉ có những cây keo và một vài bức tường sắp đổ"

Đó là Đà Nẵng, còn Nha Trang thì còn hoang sơ hơn thế. Nha Trang ít dân cư nhưng động vật đa dạng và đặc biệt nhiều hổ. Vì thế khu vực này hồi đó còn được gọi là "Vùng hổ". Cũng như vậy, Đà Lạt hồi đó vẫn còn là nàng công chúa ngủ trong rừng. Sau này Đà Lạt  mới thành khu nghỉ dưỡng với công lớn của một tên tuổi lừng danh là bác sỹ Yersin.

3. Về phượt thủ Paul Doumer

Toàn quyền Paul Doumer là một phượt thủ siêu hạng. Đọc hồi ký của ông, thấy điểm nổi bật là ông đi rất nhiều, khắp mọi nơi trên đất nước Việt Nam, Lào, Cam pu chia và cả Thái Lan nữa. Phương tiện đi lại phổ biến là tàu thủy và ngựa, đi cả ngày lẫn đêm. Không những đi nhiều, ông còn là người có óc quan sát tinh tế, trí tưởng tượng phong phú và có khả năng mô tả. Những dòng hồi ký của ông rất sống động và hấp dẫn.

Paul Doumer là một người yêu nước, tất nhiên là yêu nước Pháp của ông rồi. Đọc cuốn hồi ký, có một cảm tưởng tất cả những gì ông làm đều vì lợi ích của nước Pháp, kể từ việc chia tay con cái để nhận nhiệm vụ cho tới sự quyết liệt trong công việc ở Đông Dương.

Dưới thời Paul Doumer, công cuộc khai thác thuộc địa được đẩy mạnh. Tuy nhiên ông cũng có công trong việc phát triển hệ thống giao thông, cơ sở hạ tầng. Cầu Long Biên, cầu Trường Tiền, hệ thống đường sắt còn lại cho đến ngày nay là một ví dụ. 

Paul Doumer sau khi kết thúc công việc ở Đông Dương, trở về Pháp còn được bầu làm Tổng thống. Thật đáng tiếc nhiệm kỳ của ông kết thúc sớm do bị ám sát. Tuy nhiên với những trải nghiệm đã có và với những thành tựu để lại, Paul Doumer quả thực đã có một cuộc đời đáng sống.

Tuesday, July 2, 2019

Đời ngắn đừng ngủ dài

"Đời ngắn đừng ngủ dài" là tên của một cuốn sách do tác giả Robin Sharma viết. Nghe nói Robin Sharma là một nhà huấn luyện kỹ năng lãnh đạo nổi tiếng thế giới nhưng thú thực mình không biết ông này. Mình lựa chọn đọc sách của ông bởi vì cuốn sách này có tên quá hay. "Đời ngắn đừng ngủ dài", một tiêu đề ngắn gọn, giản dị nhưng có sức mạnh thức tỉnh người đọc.

Bìa sách "Đời ngắn đừng ngủ dài"
Bìa sách "Đời ngắn đừng ngủ dài"
Toàn bộ cuốn sách dài 220 trang chia sẻ 101 điều mà tác giả muốn truyền tải đến độc giả. Những điều này truyền tải quan điểm, tư tưởng và những lời khuyên của tác giả đối với độc giả về thái độ sống lạc quan, ý nghĩa.

Cá nhân mình đánh giá đây là một cuốn sách có nội dung nhẹ nhàng. Nó giúp người đọc có những giây phút tĩnh lặng trong tâm hồn. Mình đã từng nghe ai đó nói "Đọc sách cũng là một cách thiền và tác dụng của đọc sách cũng giống như thiền vậy". Khi đọc cuốn sách này, bạn sẽ thấy quan điểm đó là đúng tuyệt đối.



"Đời người tưởng dài mà lại ngắn, vì thế đừng có ngủ nhiều. Bạn sẽ có nhiều thời gian để làm việc đó (ngủ) sau khi qua đời". Đây là một trong số những lời khuyên dành cho độc giả, đúng nghĩa đen của tiêu đề cuốn sách luôn. Nghĩa bóng của câu nói "đời ngắn đừng ngủ dài" theo mình mới là điều tác giả muốn truyền tải đến độc giả, thông qua một trăm nội dung còn lại trong cuốn sách. Những nội dung này nhằm thức tỉnh độc giả sửa lại mình, biết trân trọng từng giây phút mình đang sống để sống vui vẻ, yêu đời, sống có ý nghĩa hơn và có thành tựu để lại.

Thực tế đa số nội dung trong cuốn sách không mới mẻ đối với mình bởi vì trùng lặp với nhiều nội dung mình đã đọc ở đâu đó rồi. Nhưng cũng có một số điều khiến mình thực sự xúc động và đồng cảm, và phải ghi lại vào sổ tay.



Mình đồng cảm với tác giả ở quan điểm về khoảnh khắc tuyệt vời trong cuộc sống. Khoảnh khắc tuyệt vời không phải chỉ là những giây phút chiến thắng, gặt hái thành công.  Nó có thể đến từ những điều rất giản dị, bình thường. Một tiếng chim hót, một chiếc lá vàng rơi, một bông hoa nhỏ kiêu hãnh mọc ven đường đều có thể đem lại cho bạn những giây phút tuyệt vời và những niềm cảm hứng bất tận.

Mình tâm đắc và xúc động với chia sẻ của tác giả về cách ứng xử với con cái. "Trái cây không bao giờ rụng xa gốc, con cái giống chúng ta hơn bạn tưởng". Vì thế, cách dạy con cái tốt nhất là hãy làm gương.


"Hãy ôm chặt các con và nói rằng bạn rất thương chúng. Con bạn chỉ bé bỏng có một thời, và khi cánh cửa cơ hội đó khép lại, chúng sẽ vĩnh viễn đóng chặt". Quả thế thật, trẻ con thông thường chỉ thích chơi đùa cùng bố mẹ khi còn nhỏ. Chúng ta cần phải tranh thủ khoảng thời gian này để gần gũi, chơi đùa cùng con cái. Lớn lên một chút, thường là bắt đầu vào cấp hai là chúng chỉ thích chơi với bạn bè. Ở lứa tuổi lớn hơn, một cái ôm hay một cái nắm tay từ bố mẹ sẽ khiến chúng ngượng ngùng không thoải mái. Cơ hội dành cho bạn đã vĩnh viễn đóng chặt.

"Đời ngắn đừng ngủ dài", một cuốn sách có cái tên quá hay, số trang không quá dài, nội dung nhẹ nhàng, ẩn chứa những trải nghiệm và tư tưởng sâu sắc của tác giả. Trong những xô bồ, vội vã của cuộc sống, công việc, mình nghĩ vẫn nên có những giây phút tĩnh lặng, để đọc sách, như cuốn sách này chẳng hạn.